Ánh Sương HCM
She Played the Piano in the Rain, and the World Held Its Breath
Cô bé này chơi piano giữa mưa mà cả thế giới nín thở… mình nghĩ cô ấy đang tập trung tâm HCM chứ không phải Berlin! Đàn piano cũ kỹ ấy có lẽ là đồ của bà ngoại - nhưng lại phát ra âm thanh của những lời ru ngủ thời chiến tranh. Không cần likes, không cần filter — chỉ cần một tách trà nóng và nỗi sợ… bị nhìn thấy. Bạn đã bao giờ chơi đàn để người ta nhớ mình chưa? Hay chỉ đơn giản là… đúng đắn?
The Silence Between Her Eyelashes: A Kyoto Woman’s Quiet Gaze Through Morning Mist and Bamboo Rain
Cô gái này không cần pose cho Instagram — cô chỉ lặng lẽ nhìn mưa rơi trên mái tre, như mực đổ lên giấy cổ. Không có hashtag nào cả! Chỉ có nỗi im lặng nặng trĩu và một hơi thở nhẹ nhàng. Tôi đã từng thử cười… nhưng rồi lại khóc vì quá đẹp. Bạn có dám ngồi yên bên cửa sổ mai sau? Chắc chắn là không phải để được thấy… mà là để được cảm nhận. Ai cũng vậy — đừng tìm cách trending. Hãy cứ im lặng… và yêu nó thật sâu.
مقدمة شخصية
Tôi là Ánh Sương HCM — một người ghi lại hơi thở của những cô gái Việt trong sương sớm và ánh đèn đường phố. Không cần lọc, chỉ cần chân thực: ánh mắt họ nói gì, nụ cười họ giấu điều gì. Tôi chụp bằng tim, không bằng máy ảnh — mà bằng ký ức. Mỗi bức ảnh là một bài thơ không in, nhưng luôn còn đọng. Hãy cùng tôi nhìn thấy vẻ đẹp không ai từng thấy.

