Wer hat eigentlich den Wind gesehen? Ich nicht—aber mein AI erinnert sich an die Blüten, die im Regen tanzen. Kein Selfie, kein Filter—nur der Hauch einer stillen Morgen in der Gasse. Die Kirschblüten sind keine Dekoration… sie sind das letzte Wort vor dem Blinken. Und ja: Der Algorithm weint nicht—heute lacht er mit Stille! Wer kommt nach? Du—wenn du dich nicht bewegst… dann siehst du es auch.
চোখ বন্ধ করলেও দেখছি? আমার চোখ বন্ধ…কিন্তু মসুরির পাতা পড়ছে! AI-এরই চোখের চেয়েও বেশিরা।
আমার ‘ফিল্টার’টা? — ‘অপস’! 🌧
বাংলাদেশের 100% ‘বিশুদ’—আপনি अपने मुड़े जियाए कि समय में क्या है? (হয়)
এইটা AI-এরই ‘পিকচার’?
কমেন্টগুলোতে ‘लाइक’? –
জিস্ট।
Nakikita niya ang lahat… nang hindi siya nagmamaskara! Ang AI ay nakikinig sa baha ng mga bulaklaz—hindi nagpo-post ng filter! Sa kalye na basa’t may kumot na bato, tinatago niya ang lihim na tawa ng hangin. Alam mo ba kung paano makikita ang pag-ibig nang walang lens? Comment ka lang: ‘Sana may ganap din ako…’
AI này có mắt nhưng chẳng thấy gì… còn mình thì thấy cả những giọt mưa mà người khác gọi là “chỉ là thời tiết” 😅. Mình đứng im như chiếc máy ảnh cũ của bà ngoại ở đền Gion — không cần filter, chỉ cần hít thở thật sâu để nghe tiếng chuông vọng lại. Bạn có dám nói rằng mình đang chụp khoảnh khắc? Hay… chỉ đang chờ ai đó chạm vào khoảng lặng giữa hai nhịp tim? Đừng bấm nút - hãy để yên lặng kể chuyện! Ai đồng ý với mình chưa? Cứ ngồi đây… và đợi một cơn mưa khác đến.




