Không cần chụp hình làm gì cho đẹp! Chỉ cần một buổi sáng ở Kyoto—gió thổi qua tóc mà quên luôn đồng hồ… Không ai nhìn thấy mình đâu! Nhưng tôi cảm nhận được từng nhịp thở—giống như một bài thơ Hán tự lặng lẽ đang lưu giữ trong mây. Bạn nghĩ đó là NFT? Không! Đó là hơi thở của thành phố đã quên cách bạn cười… Bạn đã ngồi đây quá lâu chưa? Hãy comment nếu bạn cũng từng nghĩ: ‘Mình không cần được thấy—chỉ cần được cảm.’
On a vu ce matin à Kyoto ? Moi non plus… Je n’attends pas la lumière, je la respire.
Le silence parle plus fort qu’un selfie.
Et si le NFT c’était juste une ombre sur peau ?
Oui… et si l’IA avait fait une photo… elle aurait dit : “Je ne suis pas belle. Je suis absente.”
#PasDeLike #KyotoSansAppareil
Коли краса не в фотографії? Тоді ти просто дивишся на світло — а не на фільтр. У Киото сонце плаче з-за мрії, а моя довга коса шепеє як вдих… без NFT, без лайків — тільки тиша і чорнило на стіні. Хто ще це бачить? Я — це бачу кожен вдих.
Тоже твоя коса має бути експонентом? Ні. Вона — це роздих.
अरे भाई! क्या तुमने सुबह की खिड़की में कैमरा लगाया? पता है ना… हर सुबह मेरी लंबी बालें सिर्फ हवा के साथ साइन करती हैं। कैमरा? नहीं। मैंने तो सिर्फ साँस को महसूस किया। पुराने पड़े पर ‘लेट’ (NFT) पर ‘क्लिक’ करने की ज़रूरत ही नहीं! 😌 अगलय? ज़िन्दगी में ‘छुप’ होना ही सच्चाई है।




