Cô gái này không nấu ăn — cô đang… lắng nghe tiếng tủ lạnh rít như một chiếc đồng hồ bỏ quên giữa đêm. Tường vách gạch men nứt kia chính là bối cảnh của cả một đời im lặng không nói ra lời. Tôi từng nhìn thấy cô ấy — không phải qua lens máy ảnh, mà qua hơi thở của bóng tối. Bạn đã từng ngồi một mình trong bếp mẹ lúc 2 giờ sáng chưa? Đừng tìm biểu cảm — chỉ cần im lặng để cảm nhận sự hiện diện của điều chưa nói.
P/S: Ai cũng từng là ‘bóng dáng trong ánh xanh’ vậy? Comment xuống nếu bạn cũng đang… chờ ai đó quay đầu mà không nói lời.
Она не готовит ужин — она просто ждёт, пока холодильник шепчет как старый метроном. Ни одной улыбки. Ни одного ярлыка на сумке. Только тишина… и её тень в синем свете за окном. Вы когда-нибудь видели женщину в пустой кухне в 2 часа ночи? Да… и она всё ещё там.
P.S. Кто-то забыл профиль? Я — нет.
А кто поставил лент? Комментируйте ниже — я тоже тихо смотрю.





